Chân dung cao thủ võ lâm miền trung(kỳ 2): “Mãnh Hổ” đả lôi đài một thời vang bóng

đăng 19:34, 10 thg 6, 2011 bởi MAI SON LAM

Nói đến võ thuật cổ truyền miền Trung, không thể không nhắc đến võ sư Nguyễn Quang Tâm (Phó Chủ tịch, Trưởng Ban chuyên môn Hội võ thuật cổ truyền tỉnh Quang Trị).

Không chỉ có những đóng góp to lớn cho sự phát triển của võ cổ truyền, vị võ sư này còn “danh bất hư truyền” bởi tài năng, đã sáng tạo ra những tuyệt chiêu qua nhiều năm khổ luyện.

Tuyệt chiêu cùi chỏ

Võ sư Tâm sinh năm 1955 tại xã Triệu Thượng, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Năm 12 tuổi, cậu bé Quang Tâm bái thầy Trương Minh Hiếu – trưởng môn phái Mai Hãn làm sư phụ để theo học võ cổ truyền Việt Nam.

Đam mê võ, cộng thêm đó là sự nỗ lực của bản thân cũng như nhờ sự chỉ dạy tận tình của thầy, chỉ sau một thời gian cậu bé Quang Tâm đã tiến bộ rất nhanh. Ông kể: “Hồi đó, ngoài thời gian tại võ đường, khi ở nhà, tôi dành 5 tiếng để luyện võ mỗi ngày. Luyện võ không thấy chán, nhiều khi quên luôn cả ăn cơm!”.

Chỉ 2 năm sau, ông đã được mang đai đỏ (người thường phải mất gấp 2 – 3 thời gian đó) và trở thành một huấn luyện viên, một võ sĩ đánh đài tài năng của môn phái. 17 tuổi, ông chính thức bước lên võ đài. 20 tuổi, võ sĩ Tâm bắt đầu nổi tiếng sau trận đấu để đời, hạ nốc – ao đại cao thủ võ lâm miền Nam Hắc Hổ (võ sĩ “bất khả chiến bại”) tại giải đấu võ tự do ở Quảng Trị.

Vào thời ấy, đấu võ tự do được quần chúng nhân dân rất hâm mộ, đây không chỉ là hình thức kiếm tiền mà còn là hình thức quảng bá hình ảnh của môn phái nhằm thu hút võ sinh theo học. Các môn phái khi lựa chọn võ sĩ đi đấu đài thường là chọn những người tinh anh nhất của mình tham gia.

Trên võ đài ngày đó, bù lại dáng người nhỏ thấp, võ sĩ Tâm lại rất nhanh nhẹn, lì đòn, khi tấn công thì rất dữ dội quyết liệt. Vào trận, ban đầu ông thường mặc cho đối thủ của mình ra đòn  tấn công liên tục và chỉ dùng 2 cánh tay khép kín để phòng thủ. Khi đối thủ đã thấm mệt, ông chủ động áp sát và “tặng” lại những cú lắc chỏ dũng mãnh. Thời bấy giờ, cặp chỏ của ông nổi tiếng đến mức đã trở thành một “thương hiệu” mà giới võ lâm gọi nó là “cặp chỏ kiềng miền Trung”. Ông liên tục vô địch các giải đấu võ tự do khu vực miền Trung – Tây Nguyên.

Tâm sự cảm động

Võ sư Tâm trở thành trưởng môn Võ phái Mai Hãn vào năm 1995. Ngày đó, việc huấn luyện đào tạo các võ sĩ đi thi đấu rất thiếu thốn, vất vả. Đội có hơn 20 em tham gia thi đấu, các em đều ăn uống ngủ nghỉ, tập luyện tại gia đình ông.

Nhà sư phụ khi ấy cũng nghèo lắm, nhưng mà cũng phải tận dụng mọi điều kiện: Không có đài thi đấu, thầy trò phải xé sợi chuối ra bện thành những sợi dây to và cột 4 góc thành một võ đài mô hình, buổi tối không có điện sáng, phải thắp đèn măng – xông lên để tập luyện. Sau mỗi giải đấu, đã có rất nhiều võ sinh đăng kí theo học võ thuật phái Mai Hãn.

Mai Hãn trở thành cánh chim đầu đàn trong làng võ cổ truyền Quảng Trị, thu hút đông đảo số lượng người theo học. Hiện riêng trong tỉnh có trên 3000 môn sinh đang theo học ở khắp 22 câu lạc bộ. Ngoài ra môn phái còn có nhiều câu lạc bộ lớn khác ở các địa phương Quảng Bình, Nam Định, Hà Nội, Bà Rịa Vũng Tàu, Lâm Đồng… trải dài từ Bắc vào Nam.

Võ sư Tâm cũng chia sẻ: “Muốn phát triển được võ cổ truyền bền vững thì trước hết những người thầy dạy phải thực sự có một cái tâm. Phải yêu thương học trò của mình như con cái. Thầy không chỉ dạy võ cho các em mà quan trọng nhất là phải dạy võ đạo để các em nên người, sau này có bản lĩnh để bươn chải trên đường đời. Đó mới là mục đích cao nhất của võ thuật”.

Nguyên Phi – Phong Hàn

Comments